Chờ Một Người ....
Chiều Đà Lạt, sương giăng mờ trên những con dốc quanh co. Quán cà phê nhỏ nép mình dưới tán thông già, nơi có một cô gái vẫn lặng lẽ ngồi bên khung cửa sổ, chờ một người đã hẹn mà chưa từng trở lại.
Hạ Vy – cái tên như mang cả mùa hè rực rỡ, nhưng cuộc đời cô lại là những ngày mùa đông lạnh lẽo. Cô yêu Minh, một tình yêu dài hơn cả thanh xuân, đủ để thử thách lòng kiên nhẫn của một người con gái.
Minh và Vy quen nhau từ những ngày còn đi học. Ngày đó, cậu học trò Minh hay đạp xe đưa Vy về nhà, chiếc xe cũ kỹ, bánh xe lăn trên con đường quê đầy nắng. Vy thích nghiêng đầu tựa vào lưng Minh, lặng im nghe cậu kể về giấc mơ đi xa, về những vùng trời mới.
– “Vy này, em có tin vào sự chung thủy không?”
– “Anh hỏi gì lạ vậy?”
– “Anh chỉ sợ… có ngày mình phải xa nhau.”
Vy mím môi, ngón tay vô thức siết chặt vạt áo. Cô không trả lời, vì trong lòng cô, Minh là cả một bầu trời. Nếu Minh là cánh chim khát khao bay đi, thì cô tình nguyện làm bầu trời lặng lẽ phía sau, mãi mãi đợi chờ.
Năm 25 tuổi, Minh đi du học. Ngày ra sân bay, anh hứa:
– “Ba năm thôi, anh sẽ về.”
Vy cười, mắt long lanh:
– “Em sẽ chờ.”
Những ngày tháng sau đó là những cuộc gọi kéo dài đến nửa đêm, những lá thư tay gửi về từ một nơi xa xôi. Minh nói về những con đường phủ đầy tuyết trắng, về giấc mơ chạm tay đến bầu trời rộng lớn. Vy chỉ lặng nghe, rồi khẽ nói:
– “Anh đi bao lâu cũng được. Chỉ cần tim anh vẫn nhớ về em.”
Nhưng rồi thời gian trôi qua, những cuộc gọi thưa dần. Minh bận rộn với công việc, với những dự án dang dở. Tin nhắn Vy gửi đi đôi khi chỉ nhận lại những câu trả lời vội vã.
Một ngày nọ, Minh nhắn:
– “Vy à, có lẽ anh không thể về sớm được.”
Vy đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, lòng trống rỗng.
Từ ngày Minh đi, có rất nhiều người theo đuổi cô. Mẹ cô nói:
– “Vy, con còn trẻ, đừng chờ đợi một người không biết khi nào trở lại.”
Bạn bè cô nói:
– “Minh đã khác rồi, đừng phí hoài thanh xuân của mình nữa.”
Nhưng Vy vẫn chờ.
Năm năm. Mười năm.
Thời gian dài đằng đẵng, nhưng trái tim cô chưa từng thay đổi.
Đến năm thứ mười hai, Minh trở về.
Lần đầu tiên gặp lại, anh lặng người khi nhìn thấy Vy vẫn ngồi ở chỗ cũ trong quán cà phê nhỏ. Cô vẫn như xưa, chỉ có ánh mắt là chất chứa những điều anh không thể gọi tên.
– “Vy…”
Vy khẽ cười:
– “Anh về rồi à?”
Minh ngồi xuống đối diện cô, nhìn cô thật lâu. Anh thấy thời gian đã lấy đi của cô nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi sự thủy chung trong ánh mắt ấy.
– “Em vẫn chờ anh sao?”
– “Ừ.”
Minh cúi đầu, giọng nghẹn lại:
– “Anh đã nghĩ… em sẽ quên anh.”
Vy cười nhẹ, ánh mắt xa xăm:
– “Có những người có thể yêu thêm lần nữa. Nhưng có những người… chỉ có thể yêu một người duy nhất trong đời.”
Minh lặng im. Trái tim anh thắt lại. Anh đã chạy theo những giấc mơ xa xôi, để rồi khi quay về mới nhận ra nơi ấm áp nhất vẫn là cô gái từng chờ anh suốt cả thanh xuân.
Anh nắm lấy tay cô, giọng run rẩy:
– “Vy, mình làm lại được không?”
Vy rút tay lại, khẽ lắc đầu:
– “Không đâu anh. Em đã chờ đủ lâu rồi.”
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống ly cà phê đắng.
Hóa ra, sự thủy chung không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với một cái kết có hậu. Vy đã giữ lời hứa của mình, nhưng Minh đã không còn là người cô từng yêu.
Bên ngoài cửa sổ, sương giăng mờ.
Vy đứng dậy, rời đi.
Lần này, cô không còn chờ nữa.
#tranhnguyenhai #chualanh #decor
