Thứ Năm, 20 tháng 2, 2025

Lữ khách giữa cõi đời




Có đôi khi, ta ngước nhìn bầu trời, lòng chợt dậy lên một câu hỏi: Ta từ đâu đến cõi đời này? Như giọt sương rơi xuống lá, như cánh chim lạc giữa trời, ta xuất hiện nơi đây, giữa vòng xoay của nhân gian, giữa dòng chảy bất tận của thời gian.


Ai đã mang ta đến? Ai đã đặt ta vào cuộc đời này với những vui, buồn, thương, ghét, được, mất? Ta lớn lên giữa thế gian, hân hoan với những ngày nắng đẹp, trầm mặc với những buổi chiều mưa. Ta gom góp kỷ niệm như người lữ khách cẩn thận nâng niu từng hạt cát trên bước đường mình đi.


Nhưng rồi có những lúc, sau những cuộc kiếm tìm, sau những ngày bôn ba mỏi mệt, ta lại tự hỏi: Rồi về đâu khi tìm mỏi mệt? Đích đến của ta là đâu, có phải là một bến bờ yên bình hay chỉ là một khoảng không mênh mông vô định? Ta vẫn bước đi mà không ai có thể trả lời trọn vẹn.


Có lẽ, chính sự không biết ấy lại là một phần của cuộc sống. Ta đến mà không hay, đi mà chẳng rõ, nhưng điều quan trọng nhất là giữa hành trình ấy, ta đã sống trọn vẹn chưa, đã yêu thương đủ đầy chưa, đã để lại những dấu chân ấm áp trong lòng người chưa?


Câu trả lời, có lẽ, chẳng ai hay. Nhưng ta vẫn cứ đi, vẫn cứ sống, và vẫn cứ yêu – như một lữ khách dừng chân giữa chốn nhân gian.

#thuphapchualanh


Không có nhận xét nào: